VIENGIAC.DE

Ý nghĩa tạo tượng Phật... bài kệ trong Kinh Kim Cương, bài kệ ấy rõ ràng chỉ khẳng định rằng người nào dùng sắc và âm thanh để thấy để cầu Phật thì như thế là lạc vào đường tà rồi, song bài kệ không hề khẳng định rằng sắc và âm thanh là tà đạo. Nếu sắc và âm thanh là tà đạo, thì sao đức Phật không nói rằng, "sắc chỉ là tà đạo, âm thanh cũng tà đạo, đừng thấy sắc nghe thanh, đó chính là Như Lai?" Điều này đủ thấy rõ vấn đề sai lầm không ở nơi sắc và âm thanh mà ở nơi người sử dụng sắc và âm thanh. Ví như trong bóng đêm chúng ta thấy cuộn dây mà lầm là con rắn, thì lỗi lầm không ở nơi cuộn dây mà ở nơi cái thấy của chúng ta, chứ tại sao lại đổ hết lỗi lầm vào cuộn dây ?


Sắc và âm thanh vốn không tự nhận mình là Như Lai, cũng không tự phủ nhận mình chẳng phải là Như Lai, chính cái tâm của chúng ta cho đó là Như Lai và cho đó không phải là Như Lai. Sắc và âm thanh cũng không hề có ý gì lừa dối chúng ta, mà tự chúng ta thấy ra thế này thấy ra thế kia. Sắc và âm thanh cũng không hề vui khi chúng ta bám vào đó, và cũng chẳng hề buồn khi chúng ta hủy bỏ khinh chê. Tự tướng của sắc và âm thanh luôn luôn như như bất động, không sinh không diệt, không tạo tác, không tư vị, không tự ngã, không sỡ hữu. Chẳng qua vì chúng ta không thấy ra được thật tướng đó của sắc và âm thanh, nên khởi tâm tà vọng cho sắc và âm thanh này là tôi, là của tôi, và sắc và âm thanh kia là Như Lai, là Pháp của Như Lai, thế nên Phật mới nói bài kệ trên để phá tâm tà vọng đó của chúng ta, chứ đâu phải là phá sắc và âm thanh để mà rơi vào đoạn diệt. Phá tâm tà vọng như thế là để chúng ta thấy rõ ra, hay chứng ngộ được, thật tướng vô sinh diệt của sắc và âm thanh vậy. Thế nên câu kệ cuối cùng mới vẫn dùng chữ "thấy" mà nói là "không thấy được Như Lai", tức cứu cánh vẫn là để "thấy" ra Như Lai, chính là thấy ra thật tướng của sắc và âm thanh vậy. Tóm kết lại, Như Lai chính là sắc và âm thanh trên bình diện thật tướng.


Bài kệ cũng không hề khẳng định rằng lìa sắc và âm thanh đó là chính Đạo. Nếu đúng như thế là chính Đạo, thì đức Phật chỉ việc nói "bịt mắt bịt tai lại, đừng thấy nghe gì hết, đó là hành chính đạo, đó chính là Như Lai", có phải là dễ hiểu cho chúng ta biết bao không! Dù có lìa đi chăng nữa thì cũng là tâm chúng ta vọng thấy là lìa là hợp, chứ tự tướng của sắc và âm thanh không hề có lìa hay hợp, mà lúc nào cũng như như bất động, không tạo không tác... Bài kệ nhằm chặn đứng và giải tỏa tâm tà vọng ấy để cho tâm thức hành giả đứng yên lại, lắng trong xuống, bất động, không tạo tác, thời sẽ tương ưng được với thật tướng của sắc và âm thanh và nói chung là của tất cả các pháp. Nhờ tương ưng nên tâm hành giả sẽ "thấy" hay chứng được thật tướng của sắc và âm thanh..., và khi ấy tâm thức trở thành Trí bát nhã.


Do đó bài kệ của Kinh Kim Cương không hề nhằm đả phá sắc và âm thanh, mà trái lại chính lại nhằm điều tâm đúng mức để đưa tới chỗ chứng ra thật tướng của sắc và âm thanh vậy.

 

 
Số lần xem bài viết : 1561444
Hiện có 10 khách Trực tuyến
COPYRIGHT © 2012 VIENGIAC.DE
Karlsruher Strasse 6, 30519 Hannover, Germany.
Email: info@viengiac.de - Tel: 0511 879630 - Fax: 0511 8790963.