Thành viên: 13 Tin tức: 731 Liên kết Web: 24 Khách: 4633671
Lời chân thật
Đời mạt thế, người tu thì nhiều nhưng chứng đạo rất ít, phần nhiều theo trí thông minh của mình đi lạc đường mà không tự biết, tự xưng là vô thượng sư, tự cho là đến nhà, tự bảo là đại triệt đại ngộ, tự mình lầm đường, lại bảo kẻ khác cùng đi lầm đường, tạo tội vô lượng vô biên. Do đó phải nương vào hồng danh Phật để khỏi lạc đường tu, lại được vãng sanh.
Thông Điệp Đại Lễ Vu Lan
Người viết HT Thích Minh Tâm
ngày 28, tháng 07, năm 2010
Giáo Hội Phật Giáo Việt Nam Thống Nhất Âu Châu
Văn Phòng Chủ Tịch Hội Đồng Điều Hành – Chùa Khánh Anh
14 Avenue Henri Barbusse 92220 Bagneux France
Tel. +331-46558444 Fax +331-47355908
Email:
, Homepage: www.khanhanh.fr
Phật lịch 2554, Paris ngày 18 tháng 7 năm 2010
THÔNG ĐIỆP ĐẠI LỄ VU LAN
Kính gởi: Chư Tôn Đức Tăng Ni và toàn thể Đồng Bào Phật Tử tại Âu Châu
Trích yếu: v.v. Thông Điệp nhân mùa Vu Lan Báo Hiếu
Kính bạch quý Ngài
Kính thưa quý vị
Người Á Đông chúng ta từ xa xưa cho đến ngày nay vẫn
luôn đặt chữ Hiếu lên làm đầu trong mọi cách cư xử trong gia đình cũng như ngoài
xã hội; không luận là người đó thuộc thế hệ nào hay theo Tôn Giáo gì. Chữ Hiếu
viết theo lối chiết tự gồm hai bộ. Đó là bộ Lão và bộ Tử. Bộ Lão để chỉ cho
người già và bộ Tử để chỉ cho người con còn trẻ. Hai bộ này gọp lại chung với
nhau thành ra chữ Hiếu.
Khi còn trẻ cha mẹ lo nuôi nấng dỗ dành cho con cái đủ điều và mong con khôn
lớn đi vào đời để lập thân và lập đức. Đến khi tuổi hạc xế chiều, cha mẹ không
còn nhiều sức lực nữa thì con cái lại nuôi dưỡng, chăm sóc cha mẹ. Đây là những
bổn phận tự nhiên không ai bắt buộc; không một luật lệ nào của những xã hội
Á Đông viết thành văn bản về vấn đề nầy. Thế mà đây là giềng mối của Đạo Học
Đông Phương của chúng ta.
Ngày nay sống ở ngoại quốc có nhiều phương tiện hơn ở trong nước so với thưở
xa xưa; nhưng hình như đạo thờ Cha Mẹ và Thầy Tổ, con người dần dần quên đi;
thay vào đó là sự đối đãi thiệt hơn với cha mẹ như xã hội duy lý của Tây Phương
đang thể hiện trên nhiều khía cạnh trong cuộc sống hằng ngày. Do vậy mà tinh
thần ”tôn sư trọng đạo” hay tinh thần “uống nước nhớ nguồn” bị lãng quên không
phải là ít. Á Châu chúng ta đa phần coi trọng vấn đề giáo dục con cái ngay từ
lúc còn tấm bé trong gia đình, để lớn lên ra ngoài xã hội, học đường, sinh sống,
làm ăn, buôn bán v.v… lấy đơn vị gia đình làm căn bản; cho nên rất nhiều gia
đình thành công và mong rằng chúng ta dầu sống xa quê hương đất nước; nhưng
vẫn luôn gìn giữ nét đẹp truyền thống Đông Phương nầy.
Vu Lan về là tiếng vọng để nhớ đến hai đấng sinh thành, dầu cho cha mẹ có còn
ở đời hay đã ra đi vĩnh viễn. Lúc nào chúng ta cũng luôn có tâm tưởng báo đền
công ơn dưỡng dục cù lao, thì ta mới nên người lớn. Bèn ngược lại dầu chúng
ta khôn lớn bao nhiêu, ở vào địa vị nào đi chăng nữa trong xã hội, mà hiếu nghĩa
không vun bồi, thì người con ấy xem như đã đánh mất đi một phần lớn của cuộc
đời mình rồi.
Đức Đệ Tứ Tăng Thống GHPGVNTN, Đại Lão Hòa Thượng Thích Huyền Quang đã ra đi
trước đây 2 năm; khiến cho Giáo Hội mất đi một bậc Thạch Trụ của Thiền Môn để
lèo lái con thuyền của Giáo Hội. Do vậy trong thời gian qua Giáo Hội ở trong
cũng như ngoài nước đã trải qua một cơn thử thách, chấn động tâm linh của người
con Phật không phải nhỏ. Kính cầu nguyện Ngài gia hộ cho toàn thể Giáo Hội đứng
vững ở mọi tình huống của phong ba bão táp trong cuộc đời nầy.
Ngưỡng vọng về Đức Đại Hiếu Mục Kiền Liên là người con hiếu thảo với Mẫu Thân
đã thể hiện qua Kinh Vu Lan Bồn và Kinh Báo Ân Phụ Mẫu. Đây vẫn là tấm gương
trong sáng suốt cả một giòng đời. Mong rằng người Phật Tử chúng ta luôn lấy
đó làm chỗ để quy hướng về cho chính tâm linh của mỗi người.
Xin cầu nguyện cho GHPGVNTN Âu Châu của chúng ta được thành tựu mọi Phật sự
và nhất là Pháp sự cũng như Tăng sự luôn vẫn là giềng mối của những sinh họat
của Giáo Hội như từ trước đến nay.